RIDE TO FREEDOM GIẢI CỨU TRẺ EM

Hiện nay hàng triệu trẻ em đang bị bức hại và trở thành trẻ mồ côi ở Trung Quốc, là hệ quả của chiến dịch đàn áp do Đảng Cộng Sản Trung Quốc gây ra với Pháp Luân Công, vốn là một phương pháp tu luyên tâm linh của Trung Quốc.

Hàng trăm trẻ em Trung Quốc đang bị buộc phải rời khỏi nhà của mình. Như hàng triệu trẻ em khác, các em có thể bị bắt giữ mà không cần có hành vi phạm pháp, bị lạm dụng lao động khổ sai, và thậm chí bị tra tấn đến chết.

Nhiều em bị cưỡng ép phải rời khỏi nhà của mình, trở thành trẻ vô gia cư và mồ côi sau khi bố mẹ của các em rơi vào bi kịch là bị bắt vì tu luyện Chân, Thiện, Nhẫn hiện tại ở Trung Quốc.

Ride To Freedom là một sứ mệnh để giải cứu các trẻ em này và gây sự chú ý của công chúng về cuộc bức hại. Bằng cách gây chú ý của công chúng một cách rộng rãi và gây sức ép đối với Đảng Cộng Sản Trung Quốc, sứ mệnh này hoàn toàn có thể thực hiện được.

Theo một báo cáo về Nhân Quyền ở Trung Quốc (HRIC): “Bức hại trẻ em dựa vào nguyên nhân là niềm tin của các em hoặc của bố mẹ các em là một sự xâm phạm quyền trẻ em cơ bản nhất, theo luật quốc tế.”

VỀ CUỘC BỨC HẠI PHÁP LUÂN CÔNG LÀ GÌ?

"Chính phủ Trung Quốc nên cho thấy sự tôn trọng các Hiệp Ước (của Liên Hiệp Quốc) bắng cách đảm bảo rằng không có trẻ em nào bị tra tấn, giam giữ, hoặc bị tước đạt nhân quyền căn bản vì niềm tin của các em hoặc của cha mẹ các em."
— Liu Qing, chủ tịch Cơ Quan Nhân Quyền ở Trung Quốc (HRIC)

Cuộc bức hại

Pháp Luân Công cũng được biết với tên Pháp Luân Đại Pháp, là một môn tu luyện cổ truyền Trung Quốc, được chỉ đạo bởi các đặc tính của vũ trũ – Chân, Thiện, và Nhẫn. Môn tu luyện này được tập luyện rộng rãi ở hơn 70 quốc gia, nhưng lại bị cấm ở Trung Quốc kể từ năm 1999, và những người tập luyện đều bị bức hại.

Họ phải chịu những hành động tàn bạo khủng khiếp bởi Đảng Cộng Sản Trung Quốc, mà chiến dịch bức hại trên diện rộng của nó đã gây ra bao cái chết của người dân Trung Quốc vô tội.

Ở Trung Quốc, quê hương của Pháp Luân Công, những người mà theo tập luyện thì phải chịu những ngược đãi nghiêm trọng về nhân quyền dưới bàn tay của ĐCS Trung Quốc. Quy mô và phạm vi ngược đãi có lẽ làm nó trở thành cuộc bức hại lớn nhất thế giới về đức tin.

Cuộc bức hại Pháp Luân Công đã để lại hậu quả là nhiều người phải trốn ra nước người, bị gửi vào trại lao động, hoặc được nhắm đến cho việc cướp mổ nội tạng cưỡng bức.

Dựa theo sự xác minh, nhưng phần lớn là không được báo cáo đầy đủ, có hơn 3000 học viên Pháp Luân Công đã chết, theo ước tính bởi nhà báo độc lập Ethan Gutman trong cuốn sách của ông “The Slaughter”, 65000 học viên đã thiệt mạng bởi việc cưỡng bức cướp mổ nội tạng. Hầu hết những cái chết và giam hãm này xảy đến với những người có gia đình – mẹ, cha, và ông bà bị bắt khỏi những đứa trẻ của họ; gia đình trở nên tan nát. Vô số trẻ em ở Trung Quốc đang phải chịu đựng tự cuộc bức hại vô nghĩa này.

Các trường hợp bị bức hại:

Trường hợp 1:

Wang Lixuan và con trai 8 tháng tuổi của cô, Meng Hao, đã bị giam giữ vào ngày 12 tháng 10 năm 2000, trong khi đang trên đường đến Bắc Kinh để thỉnh nguyện cho Pháp Luân Công. Cả hai mẹ con đều chết trong trại cải tạo lao động cưỡng bức Tuanhe, Bắc Kinh vào ngày 7 tháng 11 năm 2000. Theo tin khám nghiệm tử thi, cổ và ngón tay của cô Wang Lixuan đã bị gãy, hộp sọ thì bị nứt, và có một cây kim bị dính lại phía lưng dưới của cô. Con trai cô, Meng Hao, được tìm thấy là có vết bầm tím đen trên mắt cá chân và đầu, và máu vẫn còn dính trên mũi. Người ta tin rằng bé Meng đã bị treo ngược đầu xuống đất bằng cổ chân.

Trường hợp 2:

Liu Qian, một bé gái 12 tuổi, bắt đầu tập luyện Pháp Luân Công năm 2003 như là một dạng trị liệu sau khi em biết mình bị bệnh bạch cầu. Tám tháng sau, em đã khỏe trở lại để có thể đến trường, nhưng hiệu trưởng trường đã khăng khăng đòi em và cha mẹ ký bản cam kết rằng em sẽ ngừng tập luyện Pháp Luân Công. Khi Liu Qian và gia đình em từ chối không tuân theo, Liu Qian đã bị đuổi học. Liu Qian vô cùng chán nản, và sức khỏe của em đã trở nên xấu hơn. Em ấy chết vào ngày 11 tháng 2 năm 2004.

Trường hợp 3:

Khi con gái của Yuwei Zhang được một tháng tuổi, Yuwei đã phải để lại đứa con, chạy trốn đến nước Mỹ. Cô ấy rời khỏi Trung Quốc sau khi trở thành tầm ngắm bởi vì tập luyện Pháp Luân Công. Cô ấy nói rằng ở Trung Quốc, xe cảnh sát thường hay đậu bên ngoài căn hộ của cô ấy.

Cô ấy đã bị bắt bốn lần. Một lần là vì đang giữ bản sao viết tay cuốn “Chuyển Pháp Luân” (cuốn sách chính của Pháp Luân Công), và một lần trong khi đang trên đường đến văn phòng kháng cáo ở Bắc Kinh. Năm 2000 cô lại bị bắt và bỏ tù vì đã mời hai học viên Pháp Luân Công đến nhà ăn tối. (Ba người họp lại với nhau có thể được xem là một nhóm bất hợp pháp). Lần bị bắt thứ tư xảy ra ở nơi làm việc, một công ty dược. Cô ấy bị đưa đến một trung tâm tẩy não và bị giữ trong 45 ngày.

Yuwei có bằng tiến sĩ và đã công bố ba bài luận văn, nhưng cô ấy phải chuyển từ quê nhà đến một thành phố mà không ai quen biết cô bởi vì việc bị bắt giữ làm cô rất khó để tìm được việc. Khi cô ấy được cho cơ hội rời khỏi Trung Quốc, cô đã chấp nhận, nhưng điều này đồng nghĩa với việc cô phải rời xa con gái và chồng cô.

Sáu tháng sau, Yumei được đoàn tụ với chồng và con gái. Bé gái con cô là một trong những trường hợp may mắn.

Những đứa trẻ của học viên Pháp Luân Công phải đối mặt với cuộc bức hại như cha mẹ của chúng. Khi các học viên Pháp Luân Công mang thai mà bị bắt, họ bị tra tấn mà không hề được để ý đến đứa con chưa sinh của họ, và nhiều trường hợp bị ép phải hủy bỏ đứa con của họ.

TÌM HIỂU THÊM

Pháp Luân Công là gì?

Pháp Luân Công hoặc Pháp Luân Đại Pháp là một phương pháp tu luyện truyền thống của Trung Quốc, dựa theo các nguyên lý của vũ trụ — Chân, Thiện, và Nhẫn. Phương pháp tu luyện này được giới thiệu lần đầu bởi Ngài Lý Hồng Chí vào năm 1992.

“Tu” là không ngừng đồng hoá bản thân với các đặc tính của vũ trụ đã nêu ở trên. “Luyện” là nói về các bài tập Công – năm bài tập đơn giản với cử đông chậm rãi và ngồi thiền định.

Hiện nay Pháp Luân Công đang được tập luyện ở trên 70 nước, người tập ở mọi độ tuổi, thuộc đủ mọi tầng lớp xã hội khác nhau, và với đa dạng các nền văn hoá khác nhau.

TÌM HIỂU THÊM